Sự hi sinh thầm lặng của các Chiến sĩ áo trắng

Viết bởi Andy - Th6 09, 2021
Chúng tôi rời CDC (Trung tâm kiểm soát bệnh tật) Hà Tĩnh lúc đã quá nửa đêm. Đón những thành viên cuối cùng của đoàn cán bộ và sinh viên trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh tình nguyện tham gia lấy mẫu xét nghiệm Covid-19 khi mọi người dân đã yên giấc. Lòng bỗng chùng xuống. Những gương mặt bơ phờ, đầu tóc dính bết, quần áo dậy mùi nhưng những đôi mắt ấy vẫn tỏa sáng, những bước chân vẫn nhanh nhẹn, và vẫn nở nụ cười tươi khi chúng tôi hỏi “Các em mệt lắm không”?
Những ngày đầu tháng 6, dịch bệnh diễn biến phức tạp trên một số tỉnh thành của cả nước trong đó có Hà Tĩnh. Dịch tràn về vùng quê Hà Tĩnh, làm cho con người Hà Tĩnh nghèo như nghèo thêm, nắng như nắng thêm. Những gương mặt lo lắng khi đọc báo nghe đài có thêm ca bệnh mới. Nhưng có vẻ như dịch bệnh không thể thắng nổi sự chai sạn với khó khăn của những con người Hà Tĩnh, khi sự sợ hãi, khi sự vất vả và những khó khăn đã được tôi mài trong khổ cực miền Trung.
Nhận được lời hiệu triệu toàn dân chống dịch của Đảng, của Chính phủ, nhận được lời kêu gọi tình nguyện chung sức chống dịch của Tỉnh nhà, đoàn quân áo trắng gồm các Thầy Cô giáo, các em học sinh sinh viên trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh lên đường với niềm tin son sắt sẽ góp phần công sức của mình dập dịch, mang bình yên trở về.
Mặc cho cái nóng như thiêu đốt, những chiến sĩ áo trắng đó vẫn xung phong ra tuyến đầu. Khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, mồ hôi bắt đầu rơi nhưng mang trong mình trái tim của người thầy thuốc, những chiến sĩ ấy vẫn cần mẫn làm việc, làm việc đến khi hoàn thành công việc mới thôi.
1111.png
Thầy Nguyễn Văn Huấn - Điều dưỡng Chuyên khoa I là một thành viên của đoàn tình nguyện cho tôi xem một đoạn video ngắn, ghi lại cảnh khi tháo găng tay ra, thỏng tay xuống, mồ hôi chảy thành dòng, tôi có hỏi: Thầy có thấy mệt không? Thầy có thấy lăn tăn gì khi đã chọn tham gia tình nguyện không? Thầy nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên và có chút không hài lòng: Sao anh lại hỏi em vậy, đây là trách nhiệm, là lương tâm của người thầy thuốc và cũng là nghĩa vụ công dân đó anh. Xấu hổ, đó là cảm giác của tôi khi lỡ hỏi những câu hỏi như vậy.
2222.png
Cán bộ y tế Trường Cao đăng Y Hà Tĩnh lấy mẫu xét nghiệm và làm test nhanh Covid-19
Những bữa ăn vội, hoặc bát mỳ hoặc hộp cơm lúc đã sang chiều, lúc đã về đêm. Bữa ăn bên vỉa hè, bữa ăn bên ghế đá, bữa ăn soi bằng ánh đèn đường. Nhìn họ ăn như đang làm nhiệm vụ vậy - nhiệm vụ phải ăn để chiến đấu tiếp.
3333.png
Những bữa ăn vội của các thành viên tình nguyện
Đã quá nửa đêm, những hộp cơm vẫn còn đây, các em vẫn miệt mài kiểm đếm mẫu để giao mẫu. Tôi không thể nhận ra ai trong các em, nhưng tôi nhận ra được nét mặt rắn rỏi, ánh mắt cương nghị của những thầy thuốc hết lòng vì sức khỏe nhân dân.
Khi được hỏi: Các em có mệt không? Có thấy sai lầm khi lựa chọn ngành Y? Một bạn sinh viên trả lời tôi rằng: Thưa Thầy, em mệt mệt lắm chứ ạ. Nhưng chúng em biết chúng em mệt để những người khác được khỏe thì sự mệt mỏi đó vơi đi nhiều rồi. Chúng em không những không ân hận khi lựa chọn ngành Y, mà còn tự hào khi khoác lên mình chiếc áo Blue trắng, tự hào được xông lên tuyến đầu trong mặt trận chống dịch này. Tôi cũng tự hào thay!
4444.png
Cơm phần còn nguyên lúc 24h
Chúng tôi rời CDC, nhưng xe chở bệnh phẩm và nhân viên y tế vẫn lần lượt về CDC để giao mẫu, để làm xét nghiệm cho nhân dân. Lại một đêm dài không ngủ.
5555.png
CDC Hà Tĩnh lúc 24h
Xin được gửi lời tri ân đến những chiến sĩ áo trắng, những tình nguyện viên Trường Cao đẳng Y tế Hà Tĩnh nói riêng và toàn ngành Y tế nói chung. Những hy sinh thầm lặng đó của quý Thầy, Cô, các đồng nghiệp và các bạn sinh viên có lẽ là sự khẳng định vững chắc nhất cho công tác dạy nghề và dạy người của Nhà trường. Sự hy sinh thầm lặng đó của quý Thầy, Cô, các bạn đồng nghiệp và các bạn sinh viên xứng đáng được tôn vinh và ghi nhận.
Chúc các quý Thầy, Cô, các đồng nghiệp và các bạn sinh viên có được giấc ngủ ngon. Chúc một ngày mai vững bước!
1h31p 9/6/2021
Bài và ảnh: Hoàng Văn Bình
Trưởng Khoa KTYH - YHCS - YTCĐ